Tôi đi vào bếp rồi nhấc điện thoại lên

Tôi đi vào bếp rồi nhấc điện thoại lên. Tôi nhìn vào những gì còn lại của bảy con số vẫn in trên tay và thầm mong Patch sẽ không nhận điện thoại của mình. Nếu cậu ta không thể hay không chịu hợp tác làm bài với tôi, tôi sẽ có cớ để thuyết phục thầy đổi lại chỗ ngồi. Lòng khấp khởi hy vọng, tôi bấm số của cậu ta.

Patch trả lời ở hồi chuông thứ ba: “Có việc gì thế?”

Cố lấy giọng thản nhiên, tôi nói: “Mình gọi Bàn chải đánh răng điện điện để hỏi cậu rằng tối nay bọn mình có thể gặp nhau được không? Mình biết cậu đã nói là cậu bận nhưng…”

“Nora.” Patch gọi tên tôi như thể nó là điểm nút của một câu chuyện cười. “Tưởng cậu sẽ không gọi điện? Không bao giờ cơ mà?”

Tôi ghét việc mình đang nuốt lời. Tôi ghét Patch vì hắn nhắc lại chuyện này. Tôi ghét thầy McConaughy và những bài tập điên rồ của thầy. Tôi mở miệng, hy vọng thứ gì đó khôn ngoan sẽ tuôn ra: “Thế nào? Bọn mình có thể gặp nhau không?”

“Thực sự thì, mình không thể.”

“Không thể, hay là sẽ không?”

“Mình đang chơi bi-a dở.” Tôi nghe giọng cậu ta như đang cười. “Một ván rất quan trọng.”

Phía đầu dây của Patch vang lên những tiếng ồn ào, và tôi tin rằng cậu ta đang nói thật – về trò bi-a. Liệu nó có quan trọng hơn bài tập của tôi hay không thì vẫn còn phải bàn.

“Cậu đang ở đâu thế?” Tôi hỏi.

“Quán game Bo’s. Không phải là nơi dành cho cậu đâu.”

“Thế thì hãy trả lời mình qua điện thoại. Mình có một danh sách các câu hỏi ngay…”

Cậu ta gác máy. 

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Tin tức, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://huongdansudungfacebook.net

© 2017 Hướng dẫn sử dụng Facebook. All rights reserved.