Sắc mặt lập tức trở nên rất khó coi: Được

Dùng smartphone làm tăng nguy cơ dẫn

“Được”. Tiền Vi Vi cười, đưa điện thoại cho William Mã: “Ông xã, có người tìm anh này”.
William Mã cầm điện thoại, nghe thấy giọng nói ở bên kia điện thoại, sắc mặt lập tức trở nên rất khó coi: “Được, được, bây giờ tôi đang ở bệnh viện, anh chờ tôi hai tiếng, tôi sẽ về công ty ngay”.
“Ông xã! Anh chán sống rồi à?”. Tiền Vi Vi đè hắn xuống, không chịu để hắn xuống giường bệnh.
“Khách hàng này rất quan trọng, ký được hợp đồng với anh ta thì chúng ta có thể về Hồng Kông mua nhà to”.

Nghe thấy giọng nói ở bên kia điện thoại

“Thật không?”.
“Đương nhiên là thật”. William Mã xuống giường, Tiền Vi Vi đỡ hắn xỏ giày vào chân. Tiền Vi Vi còn muốn dìu hắn đi nhưng hắn từ chối: “Em đừng dìu anh, em giữ sức khỏe mới là quan trọng…”.
Hắn nói về Hồng Kông mua nhà to là thật tình. Hắn bị ép quá mức như vậy, từ lâu đã nghĩ đến chuyện dừng kinh doanh ở đây để về Hồng Kông rồi. Chẳng qua là hắn sợ Tiền Vi Vi không chấp nhận được Triệu Mỹ Như đang dưỡng thai trong nhà bố mẹ mình, bây giờ Tiền Vi Vi đã có thai, hai vợ chồng hắn về Hồng Kông mua nhà to.

Đứa con trong bụng Triệu Mỹ Như làm sao quan trọng bằng con của vợ hắn, càng không cần phải nói Triệu Mỹ Như đã gây ra bao nhiêu phiền phức cho hắn. Bất kể tập tục ở đại lục thế nào, người Hồng Kông vẫn coi trọng chuyện này. Sau này sinh thêm hai, ba đứa con nữa, hắn mới là áo gấm về quê, vinh quy bái tổ…
Thằng cha họ Đỗ đó cho rằng hắn thật sự dễ ức hiếp như vậy sao? Đen lúc đưa Tiền Vi Vi lên máy bay về Hồng Kông, William Mã hắn sẽ khiến gã họ Đỗ phải nôn ra cả vốn lẫn lãi.
Chương 3: Tưởng Nghiên Trích lời Gia Mộc: Không phải tất cả đàn ông đều ngoại tình để tìm sự kích thích.

Em chỉ hy vọng Tiền Vi Vi đừng làm quá đáng

Một số người yêu tiền, một số người yêu sắc, một số người yêu sự nghiệp, một số người lại yêu sạch sẽ.
Trịnh Đạc bấm phím kết thúc: “Nhớ nhắc anh sau này ngàn vạn lần không được đắc tội em”.
“Ha ha”. Lâm Gia Mộc gượng cười một tiếng, đưa cho Trịnh Đạc một cốc trà sữa nóng: “Anh có uống trà sữa không?”.
“Không, anh uống nước trái cây là được. Còn tiếp tục nghe trộm William Mã nữa không?”. Trịnh Đạc đứng dậy đến tủ lạnh lấy chai nước trái cây đã ép từ sáng sớm.

“Hắn? Em chỉ hy vọng Tiền Vi Vi đừng làm quá đáng, mặc dù William Mã thích trăng hoa nhưng vẫn đối xử với cô ấy không tồi. Tiền của hắn cũng là tiền mồ hôi nước mắt kiếm từng đồng một về, để cho người ta một con đường lui, sau này còn dễ gặp nhau, ăn thịt người không nhả xương dù sao cũng không tốt lắm”.
“ít khi thấy em nói tốt cho người đàn ông ngoại tình nào”. Anh ta uống một ngụm nước trái cây, khẽ nhíu mày, cho thêm một ít mật ong trong tủ lạnh vào rồi dùng thìa khuấy lên.

© 2017 Hướng dẫn sử dụng Facebook. All rights reserved.